U cục ấy chỉ hiện ra trong một nhất tức rồi nhanh chóng xẹp xuống, làn da theo đó lại trở nên phẳng mịn.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, trên mặt, cổ và cánh tay của Âu Dương Yên Nhiên bỗng nổi lên dày đặc những đường gân máu. Chúng rất nhanh chuyển từ màu xanh sang đỏ sẫm, toàn thân huyết dịch co rút không ngừng, ào ạt dồn cả về tim.
Cùng lúc đó, cơ thể nàng cũng bắt đầu phồng lên, làn da trắng như tuyết chớp mắt đã hóa xanh đen. Sau đó, da thịt trở nên nhão nhoét, cả người trông chẳng khác nào một cái xác đang lên men thối rữa, kinh khủng đến cực điểm, thê thảm không nỡ nhìn.
“... Yên Nhiên, ngươi cứ yên tâm mà đi! Gia tộc nuôi dưỡng ngươi bao nhiêu năm, giờ cũng đến lúc ngươi báo đáp rồi.”Âu Dương Bá Hiền đứng ngoài vòng tròn, ánh mắt lạnh băng nhìn hết thảy mọi chuyện trước mắt, miệng lẩm bẩm tự nói một mình, nhưng tuyệt nhiên không có ý định ra tay.




